May thay, chủ trương biến “thiên đường người chết” thành “địa ngục môi trường” không thành hiện thực.

Thứ sáu, 20/10/2017, 16:56 (GMT+7) 0 Phản hồi

(Bạn đọc) - Mới đây, ông Vũ Chí Giang – Phó chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Phúc khẳng định tỉnh sẽ giữ nguyên diện tích rừng phòng hộ ở Núi Ngang, không làm công viên nghĩa trang ở đây nữa. Thế nhưng, dư âm chuyện Chính quyền đòi “xóa sổ” hơn 100ha rừng phòng hộ Núi Ngang để chuyển sang làm nghĩa trang đón hơn 2triệu người chết về Tam Đảo thời gian qua vẫn còn. Vì nó không những để lại bức xúc, phản đối trong dư luận, mà còn thể hiện sự “tinh thông luật pháp” địa phương này khiến giới khoa học cũng phải lên tiếng.

Ông Vũ Chí Giang – Phó chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Phúc khẳng định tỉnh sẽ giữ nguyên diện tích rừng phòng hộ ở Núi Ngang

Ông Vũ Chí Giang – Phó chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Phúc khẳng định tỉnh sẽ giữ nguyên diện tích rừng phòng hộ ở Núi Ngang

Xoay quanh “chuyện của rừng”, từ trước đến nay các tỉnh vẫn làm theo kiểu: Khi cần vốn đầu tư của nhà nước thì đất được phân loại là đất rừng phòng hộ, khi rừng đến tuổi khai thác thì chuyển từ rừng phòng hộ sang rừng sản xuất. Chính vì vậy,diện tích rừng phòng hộ trên thực tế luôn giảm, mặc dù những nỗ nỗ lực báo cáo của cơ quan chuyên trách về độ che phủ rừng theeo chiều hướng tăng.

Tỉnh Vĩnh Phúc cũng nằm trong vòng xoáy điên cuồng của mới quan hệ “kim tiền – quyền lực”. Chính quyền nơi đây đã từng ráo riết làm các thủ tục để điều chỉnh quy hoạch khu vực này ra khỏi diện tích rừng phòng hộ Núi Ngang để phục vụ cho việc phát triển kinh tế – xã hội chung của địa phương.

Liên quan đến vấn đề này, TS Nguyễn Ngọc Lung – Viện Quản lý rừng bền vững và Chứng chỉ rừng nói rất đúng: “Điểm quan trọng là nếu rừng phòng hộ Núi Ngang được chuyển thành rừng sản xuất thì quyền chủ động quyết định số phận của cánh rừng phòng hộ Núi Ngang sẽ hoàn toàn nằm trong sự chủ động của chính quyền tỉnh Vĩnh Phúc. Lúc đó, việc chuyển đổi phân loại rừng từ rừng phòng hộ đầu nguồn sang rừng sản xuất hoàn toàn nằm trong thẩm quyền của các cấp chính quyền tỉnh Vĩnh Phúc. Và khi như vậy thì họ dễ dàng làm theo được ý muốn của mình, có thể thấy từng bước đi hợp thức hóa rất hợp lý”.

Thừa nhận, việc xây dựng nghĩa trang nói chung là cần thiết. Vấn đề đặt ra là phải chọn địa điểm thực hiện dự án cho phù hợp. Sao không tìm những khu đất cằn cỗi không phát triển hoặc không có tiềm năng phát triển mà làm? Tỉnh thành nào cũng có những khu đất như vậy cả, không khan hiếm đến mức phải hủy hoại một phần đất nông – lâm – thủy sản vì những “siêu dự án” như vậy cả.

Trong khi đó, bản chất của rừng phòng hộ – đâu phải phòng hộ riêng cho Vĩnh Phúc mà còn nhiều địa phương khác giáp ranh. Nó nhiều mục tiêu như: Khu vực này thường là đất dốc, nếu không có rừng phòng hộ thì bị xói mòn đất ven núi, gây xói mòn lớn. Hoặc là có nhiều mục tiêu phải bảo vệ (hồ nước, sông/suối, thành phố) vì có rừng thì khi lượng nước mưa rơi xuống nó thấm vào mạch nước ngầm, chứ không chảy trên bề mặt.

Nếu Vĩnh Phúc ngang nhiên làm, cứ căn cứ theo Luật Đất đai 2015 “đất rừng phòng hộ là loại đất đặc biệt, có vai trò, ý nghĩa đặc biệt quan trọng nên pháp luật đưa ra một số hạn chế nhất định trong hoạt động chuyển nhượng. Khi muốn chuyển đổi đất rừng phòng hộ sang đất nghĩa trang buộc phải xin phép Thủ tướng Chính phủ với diện tích trên 20ha”.Hoặc, theo Luật Đầu tư “chuyển đổi trên 50ha rừng phòng hộ sang làm đất nghĩa trang phải được Quốc hội thông qua”.

Rừng phòng hộ Núi Ngang thoát cảnh bị "xẻ thịt" để làm nghĩa trang

Rừng phòng hộ Núi Ngang thoát cảnh bị “xẻ thịt” để làm nghĩa trang

Ở đây chẳng qua là việc đầu tư vào “bất động sản nghĩa trang” luôn mang lại lợi nhuận lớn. Hơn thế, hiện nay kinh doanh đất nghĩa trang đang mang lại tỷ suất lợi nhuận cực lớn. Chỉ cần đầu tư khoảng 1 triệu đồng/m2 thì có thể bán vơi giá 9-10 triệu đồng/m2. Sau đó còn thu tiền dịch vụ hàng trăm nghìn đồng/m2 mỗi năm. Tỉ suất lợi nhuận này đang làm cho nhiều lãnh đạo phát cuồng và thành lập ra nhóm lợi ích để ăn chia?

Như thế để thấy được, tại sao chính quyền Vĩnh Phúc lại quyết tâm thực hiện bằng được dự án này? Chuyện của Vĩnh Phúc làm nhiều người nhớ lại Công viên Vĩnh Hằng thuộc huyện Ba Vì – TP Hà Nội. Có người nói: “Muốn có một vị trí đẹp mà an táng thì có khi người dân phải mất hàng chục triệu đồng, thậm chí cả tỉ đồng. Muốn biết thì hãy về Công viên Vĩnh Hằng ở huyện Ba Vì tìm hiểu sẽ biết”.

Cũng nhân chuyện cuả Vĩnh Phúc, suy rộng một chút chúng ta thấy ở bất kỳ đâu, địa phương nào, tình trạng “nhắm mắt” phá rừng, đề xuất phá rừng, mà toàn những nơi xung yếu, trọng yếu xảy ra liên tục. Để rồi, hệ quả là miền Nam, Tây Nguyên bị xâm nhập mặn, hạn hán. Miền Bắc, miền Trung thì bị lũ quét, lũ ống xảy ra ngày một bất thường, không theo quy luật nào nữa. Ngẫm mà thấy chạnh lòng, xót xa.

Thật ra, những khối óc đó với tầm nhận thức ấu trĩ đó – họ không biết hay là cố tình “Lờ” đi sự quý giá của những khu rừng phòng hộ như vậy. Các Mác đã viết rằng: “Sự ngu dốt, đó là sức mạnh quỷ sứ và chúng tôi sợ rằng nó sẽ còn là nguyên nhân của nhiều bi kịch”.

Đất đã quý, có rừng còn quý hơn. Ấy thế mà, người ta hết phá rừng để làm khu nghỉ dưỡng, đến việc xây khu du lịch, đăng cai thi hoa hậu. Giờ lại cũng vì lòng tham, “họ” nhân danh “vì người chết” để “tiền thầy bỏ túi, sống chết mặc bay” mà phá rừng phòng hộ làm nghĩa trang.

Tức là, những bàn tay khối óc đó đang mong muốn biến “thiên đường người chết” thành “địa ngục môi trường”. May thay, sức mạnh của truyền thông, cộng với chỉ đạo kịp thời của Chính phủ, đã góp phần ngăn chặn được nguy cơ thảm họa này.

CTV Sông Trà

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về banbientap@lethanhhai.net
  • Share on Link Hay!
  • Facebook
  • Twitter

Ban Biên Tập

Đọc tin mới qua Email:

Mọi ý kiến đóng góp xin gửi về địa chỉ
banbientap@lethanhhai.net

Facebook Lê Thanh Hải

Lê Thanh Hải
Lê Thanh Hải