“Nơi hầm tối lại là nơi sáng nhất, nơi nhìn ra sức mạnh Việt Nam”

Thứ ba, 05/05/2015, 17:35 (GMT+7) 0 Phản hồi

(Bạn đọc) - Đất nước đã thống nhất 40 năm, núi sông liền một dải, Bắc Nam sum họp một nhà, niềm vui này, hạnh phúc này thật lớn lao. Nền hòa bình mà chúng ta được thụ hưởng ngày hôm nay thật đáng quý biết nhường nào.

Nhưng thế hệ trẻ như tôi và các bạn ngày hôm nay, chúng ta cần phải nhớ một điều rằng nền hòa bình ấy không tự nó có được mà thay vào đó nhiều thế hệ cha ông chúng ta đã phải chiến đấu hi sinh không tiếc máu xương trong một cuộc chiến mà họ không có sự lựa chọn, một cuộc chiến mà ở đó họ buộc phải thắng. Và sự thật là họ, là chúng ta đã chiến thắng.

Thật đúng như Tổng Bí thư Lê Duẩn sau 30.4.1975, khi ông vào Sài Gòn, vừa xuống thang máy bay, ông liền nắm tay đưa lên cao, giọng đầy cảm xúc, nói : “Đây là thắng lợi của cả dân tộc, không phải của riêng ai”. 

Đất nước đã thống nhất 40 năm, núi sông liền một dải, Bắc Nam sum họp một nhà, niềm vui này, hạnh phúc này thật lớn lao. Nền hòa bình mà chúng ta được thụ hưởng ngày hôm nay thật đáng quý biết nhường nào.

Đất nước đã thống nhất 40 năm, núi sông liền một dải, Bắc Nam sum họp một nhà, niềm vui này, hạnh phúc này thật lớn lao. Nền hòa bình mà chúng ta được thụ hưởng ngày hôm nay thật đáng quý biết nhường nào.

40 năm sau ngày đất nước thống nhất, 29 năm kể từ khi tiến hành công cuộc đổi mới, đất nước ta thực sự thay da đổi thịt, tổ quốc ta to đẹp đàng hoàng hơn, nhân dân ta ấm no hạnh phúc hơn, di nguyện của chủ tịch Hồ Chí Minh và các thế hệ ông cha đi trước đang dần trở thành hiện thực. Quả thật là một ngày vui của dân tộc, quả thật là một ngày hội lớn của non sông, nhưng câu nói của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt đến nay vẫn cứ văng vẳng bên tai người viết bài: “Ngày 30-4, ngày nếu có một triệu người vui, cũng là ngày có một triệu người buồn”. Một triệu người vui kia, họ đương nhiên là những con dân đất Việt trong ngày hội lớn của non sông không vui sao được. Vậy còn một triệu người buồn mà ông Võ Văn Kiệt nhắc tới kia, họ là ai? Họ đương nhiên cũng là con dân nước Việt. Tuy nhiên, họ vì lý do này hay lý do kia phải rời quê hương sau ngày thống nhất là điều khiến chúng ta trăn trở?

Thưa các bạn, chúng ta đều là con lạc cháu hồng, đều từ bọc trăm trứng nở trăm con: “Chim xa rừng còn thương cây nhớ cội,người xa người tội lắm người ơi”. Nếu như trong chiến tranh bom đạn, đại bác, xe tăng…còn chẳng chia cắt được dân tộc ta, Nhân dân ta, núi sông ta, Tổ quốc ta thì tại sao trong hòa bình thống nhất, Bắc Nam một nhà chúng ta lại tự chia cắt mình. Một thời binh lửa, một thời kẻ bắc người nam nay đã lùi xa vào quá khứ vậy tại sao không để vết thương kia lành lại theo thời gian!

Trong công cuộc xây dựng và bảo vệ tổ quốc ngày hôm nay thật khó có thể nhìn thấy trong lĩnh vực nào lại không có công sức và đóng góp của các bạn, càng khó có thể hình dung sẽ ra sao nếu công cuộc kiến thiết và phát triền đất nước ngày hôm nay và cả trong tương lai nữa sẽ thế nào nếu thiếu sự đóng góp quan trọng và hiệu quả ấy.

Lượng kiều hối mỗi năm các bạn gửi về đều tăng, mỗi khi đất nước xảy ra thiên tai, hạn hán, dịch bệnh, mỗi khi khúc ruột miền trung của chúng ta phải chịu cảnh lũ lụt đều nhận được sự hỗ trợ, động viên của các bạn về cả vật chất lẫn tinh thần. Hay chỉ mới đây thôi khi ngoài Biển Đông kia dậy sóng, lại cũng chính các bạn đã cùng chung vai góp sức với Chính phủ, với đồng bào mình ở trong cũng như ngoài nước ra sức đấu tranh tuyên truyền, bảo vệ lập trường chính nghĩa của Việt Nam ta. Trước bạn bè và nhân dân thế giới, trước sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân đó chẳng phải ông bạn to xác kia đã buộc phải co vòi lại đấy thôi.

Đất nước ta, dân tộc ta, nhân dân ta chưa bao giờ đứng trước vận hội lớn lao như ngày hôm nay, vận hội để từ giờ cho đến 2020 chúng ta cơ bản trở thành một nước công nghiệp hiện đại, vận hội để từ đó thế thệ trẻ như chúng tôi hôm nay,những chủ nhân tương lai của đất nước có thể tiếp bước truyền thống cha ông đưa Việt Nam sánh vai với các cường quốc năm châu như lời gửi gắm của Chủ tịch Hồ Chí Minh năm nào. Các bạn chắc cũng hiểu cơ hội lớn thì bao giờ cũng kèm theo những thách thức lớn, khó khăn lớn, nhưng thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay quyết không nhụt chí, khó khăn nào có thể cản bước, gian khổ này sẽ vượt qua nếu như dân tộc ta, nhân dân ta không phân biệt Bắc Nam, tôn giáo, nhân dân trong nước cũng như kiều bào ta ở nước ngoài cùng chung sức chung lòng, gác lại quá khứ, kề vai sát cánh vì một mục tiêu chung, vì một Việt Nam dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh, sẽ chẳng có khó khăn nào có thể cản bước chúng ta. Ngày này nhất định đến!.

Tôi xin phép được kết thúc mạch cảm xúc của mình bằng một câu trong bài thơ Đất quê ta mênh mông của tác giả Dương Hương Ly: “Nơi hầm tối lại là nơi sáng nhất, nơi con nhìn ra sức mạnh Việt Nam”

CTV Đông Bình

Bài viết, video, hình ảnh đóng góp cho chuyên mục vui lòng gửi về banbientap@lethanhhai.net
Xem thêm: Lê Thanh Hải
  • Share on Link Hay!
  • Facebook
  • Twitter

Ban Biên Tập

Đọc tin mới qua Email:

Mọi ý kiến đóng góp xin gửi về địa chỉ
banbientap@lethanhhai.net

Facebook Lê Thanh Hải

Lê Thanh Hải
Lê Thanh Hải